Thứ tư, 10/08/2016 - 07:07

bài 5:

Vợ “tố” chồng cũ mang dao ép viết giấy nợ 2,5 tỷ: Mòn mỏi chờ cơ quan cấp cao vào cuộc!

Dân trí

Dù đã 2 lần gửi đơn cầu cứu đến TAND Cấp cao và VKS ND Tối cao tại TP.HCM và nhận được phiếu tiếp nhận cả 2 lần nhưng gần 1 năm qua, bà Lụa vẫn sống trong cảnh mòn mỏi chờ đợi cơ quan cấp cao vào cuộc. Những lá đơn cầu cứu khẩn thiết của người phụ nữ 40 tuổi này hiện đang ở nơi đâu?

Lời kêu cứu khẩn thiết!

Biên nhận tiếp nhận đơn cầu cứu của bà Lụa tại Viện KSDN Cấp cao và TAND Cấp cao tại TP.HCM nhưng đến nay hai cơ quan cấp cao này vẫn chưa vào cuộc cứu một phụ nữ
Biên nhận tiếp nhận đơn cầu cứu của bà Lụa tại Viện KSDN Cấp cao và TAND Cấp cao tại TP.HCM nhưng đến nay hai cơ quan cấp cao này vẫn chưa vào cuộc "cứu" một phụ nữ

Trong đơn cầu cứu gửi đến Viện KSND Cấp cao, TAND Cấp cao tại TP.HCM, bà Đỗ Hồng Lụa (40 tuổi, ngụ quận Gò Vấp) trình bày, bà là bị đơn trong vụ án “Tranh chấp hợp đồng vay tài sản” với nguyên đơn là ông Lê Đức Long (SN 1973, thôn Thượng, xã An Vỹ, huyện Khoái Châu, tỉnh Hưng Yên, tạm trú quận 12, TP.HCM) mà TAND quận Gò Vấp đã tiến hành xét xử sơ thẩm ngày 12/5/2015 bằng bản án sơ thẩm 205/2015/DSST và TAND TP.HCM xét xử phúc thẩm ngày 15/9/2015 với bản án số 1179/2015/DSPT và đã tuyên y án sơ thẩm.

“Xét thấy bản án sơ thẩm và phúc thẩm đã đưa ra kết luận không phù hợp với những tình tiết khách quan của vụ án, vi phạm nghiêm trọng thủ tục tố tụng làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến quyền lợi hợp pháp của tôi. Chính vì vậy, tôi gửi đơn này đề nghị ông Viện trưởng Viện KSDN Cấp cao tại TP.HCM xem xét lại các bản án có hiệu lực nói trên theo thủ tục giám đốc thẩm và kịp thời ra kháng nghị giám đốc thẩm với bản án dân sự phúc thẩm số 1179/2015/DSPT của TAND TP.HCM để bảo vệ sự nghiêm minh của pháp luật”, bà Lụa trình bày.

Bà Lụa cho biết: “Sau khi tòa phúc phẩm tuyên buộc tôi vẫn phải trả ông Long 2,5 tỷ đồng mà tôi không hề vay mượn gì của ông ấy thì ngày 19/11/2015 tôi đã có đơn cầu cứu gửi đến Viện trưởng Viện KSND Cấp cao tại TP.HCM nhưng sau đó không được phúc đáp. Với hy vọng công lý được thực thi, tôi tiếp tục có đơn đề nghị gửi đến cơ quan này lần thứ 2 vào ngày 10/5/2016 nhưng đến nay vẫn chưa thấy động tĩnh gì. Không biết Viện trưởng Viện KSDN Cấp cáo có được được đơn cầu cứu của tôi hay không? tôi rất mong sự việc của mình được minh bạch, được pháp luật bảo vệ sự công bằng, nghiêm minh, mong rằng Viện KSND Cấp cao vào cuộc để làm rõ những điểm còn mập mờ, những bằng chứng có lợi cho tôi đã bị lãng quên”.

Biên bản ghi lời khai của nhân chứng Đinh Thị Thoa, người đã chứng kiến việc ông Long dùng dao khống chế, ép bà Lụa viết giấy nhận nợ 2,5 tỷ đồng
Biên bản ghi lời khai của nhân chứng Đinh Thị Thoa, người đã chứng kiến việc ông Long dùng dao khống chế, ép bà Lụa viết giấy nhận nợ 2,5 tỷ đồng

Theo bà Lụa, khoảng 12h trưa 2/11/2011, ông Long cầm theo dao trèo qua tường đột nhập vào nhà bà trên đường Quang Trung, phường 8, quận Gò Vấp. Lúc này, chị Đinh Thị Thoa, người giúp việc của gia đình phát hiện thì bị ông Long đánh vào mặt làm chảy máu mũi, máu mồm, ngay sau đó ông Long lao đến kề dao vào cổ, buộc bà Lụa phải viết giấy vay nợ ông Long số tiền 2,5 tỷ đồng. “Thấy ông Long hung dữ và muốn đảm bảo an toàn cho mọi người và đứa con gái mới 4 tuổi ở bên nên tôi viết theo nội dung mà ông Long yêu cầu. Thời điểm này có nhiều người hàng xóm đứng bên ngoài đường nhìn vào. Khi lấy được mảnh giấy vay nợ từ tay tôi thì ông Long vội vã cầm dao bỏ đi, tôi cũng chạy đến công an phường 8 trình báo vụ việc”, bà Lụa trình bày.

Bà Lụa khẳng định lời khai của bà hoàn toàn phù hợp với các tài liệu, chứng cứ và các tình tiết khác có trong hồ sơ vụ án. Theo biên bản ghi lời của bà Lụa tại công an phường 8 (quận Gò Vấp), biên bản ghi lời khai tại công an quận Gò Vấp và biên bản ghi lời khai tại cơ quan CSĐT công an TP.HCM thể hiện nội dung bà Lụa đã khai báo là bị ông Long dùng dao kề vào cổ, ép buộc viết giấy nợ 2,5 tỷ đồng, chứ bà Lụa không hề nợ nần gì ông Long.

Bên cạnh đó, bản tường trình và biên bản ghi lời của bà Đinh Thị Thoa (người giúp việc cho gia đình bà Lụa và cũng là nhân chứng quan trọng nhất vụ án này) tại cơ quan công an thể hiện: “Tôi làm phụ giúp việc nhà cho chị Đỗ Hồng Lụa nhiều năm nay, vào buổi trưa ngày 2/11/2011 tôi với chị Lụa và con của chị Lụa đang ở phòng khách tại nhà chị Lụa số 32/7D đường Quang Trung, phường 8, quận Gò Vấp, lúc đó tôi thấy Long (chồng cũ của chị Lụa) đứng ở ngoài cổng kêu tôi mở cổng cho anh ta vào. Do chị Lụa có dặn là không cho anh Long vào nhà nữa vì hai người không còn quan hệ gì nên tôi không ra mở cửa. Một lúc sau, tôi thấy Long đem cái thang (không biết lấy ở đâu) đến trèo qua cổng vào nhà chị Lụa, tôi thấy Long cầm một con dao dài khoảng 30cm đi vào chửi tôi và dùng tay đấm trúng miệng tôi làm chảy máu. Tôi sợ hãi đứng im, tôi thấy Long tiến đến dùng dao kề vào cổ và yêu cầu chị Lụa viết giấy nợ Long với số tiền là 2,5 tỷ đồng”.

Vợ “tố” chồng cũ mang dao ép viết giấy nợ 2,5 tỷ: Mòn mỏi chờ cơ quan cấp cao vào cuộc! - 3
Vi bằng và bản tường trình của bà Đinh Thị Thoa khẳng định đã chứng kiến việc ông Long dùng dao khống chế bà Lụa buộc viết giấy nợ 2,5 tỷ đồng
Vi bằng và bản tường trình của bà Đinh Thị Thoa khẳng định đã chứng kiến việc ông Long dùng dao khống chế bà Lụa buộc viết giấy nợ 2,5 tỷ đồng

Để khẳng định lời khai của mình về việc đã chứng kiến cảnh ông Long trèo tường vào nhà và dùng dao khống chế bà Lụa buộc viết giấy nhận nợ 2,5 tỷ đồng, ngày 10/8/2015, bà Đinh Thị Thoa tiếp tục lập vi bằng tại Văn phòng thừa phát lại quận Nam Từ Liêm (Hà Nội). Trong bản tường trình thể hiện trong vi bằng, bà Thoa trình bày lại nội dung như đã khai báo với công an phường 8, công an quận Gò Vấp và cơ quan CSĐT công an TP.HCM. “Tôi đã vào TP.HCM 3 lần để cung cấp lời khai cho cơ quan điều tra. Do sức khỏe yếu nên tôi không vào TP.HCM để tham dự phiên tòa được, vậy nên tôi lập bản tường trình này làm bằng chứng trước tòa”, bà Thoa viết.

Nhiều nghi vấn bất thường quanh mảnh giấy nhận nợ


Mảnh giấy nhận nợ mà bà Lụa cho rằng đã bị chồng cũ dùng dao, khống chế, ép buộc phải viết. Luật sư Lễ cũng khẳng định có quá nhiều điểm nghi vấn bất thường ở mảnh giấy nhận nợ này

Mảnh giấy nhận nợ mà bà Lụa cho rằng đã bị chồng cũ dùng dao, khống chế, ép buộc phải viết. Luật sư Lễ cũng khẳng định có quá nhiều điểm nghi vấn bất thường ở mảnh giấy nhận nợ này

Liên quan đến vụ việc này, Luật sư Hồ Nguyên Lễ - Trưởng Văn phòng Luật sư Luật Tín Nghĩa, Đoàn Luật sư TP.HCM, người đồng hành cùng bạn đọc Dân trí suốt thời gian qua đã có phân tích về góc nhìn pháp lý trong vụ án này.

Luật sư Hồ Nguyên Lễ cho rằng, tại Bản án số 1032/2011/HNGĐ-ST ngày 26/10/2011 đã công nhận ông Lê Đức Long và bà Đỗ Hồng Lụa không phải là vợ chồng, tài sản chung và nợ chung hai bên xác định không có. Như vậy có thể xác định được trước khi ông Long và bà Lụa đồng ý ly hôn thì phần tài sản và nợ của hai bên đã tự giải quyết mà không cần nhờ đến tòa án xét xử. Tờ Giấy nhận nợ là chứng cứ duy nhất để ông Long tranh chấp đòi nợ bà Lụa sau ly hôn (giấy nợ ghi mục đích bà Lụa vay tiền ông Long là để mua nhà 144 Đông Hưng Thuận Q.12 Tp.HCM). Tuy nhiên, mảnh giấy này có quá nhiều điểm bất hợp lý. Cụ thể: Trong quá trình giải quyết ly hôn tại TAND quận Gò Vấp, ông Long đã xác nhận bà Lụa không có nợ nhưng sau khi ly hôn thì ông Long lại đưa giấy nhận nợ ra kiện bà Lụa để đòi nợ, vậy lời khai của ông Long là không trung thực nói không là có, nói có là không. Do đó, mảnh giấy nhận nợ do ông Long trình ra là không thể tin tưởng, có thể là không có thật.

“Tại TAND quận Gò Vấp, bà Lụa xác định trong quan hệ hôn nhân tính tình hai bên không hòa hợp, thường xuyên gây gỗ nhau, ngoài ra ông Long còn hành hung đe dọa tính mạng bà Lụa. Với bản tính ông Long như thế mà bà Lụa vẫn vay tiền của ông Long sau ly hôn thì liệu có đúng không? Số tiền 2,5 tỷ đồng ông Long cho bà Lụa vay nhiều lần từ năm 2004 đến 2008 có thể xem là tài sản riêng của ông Long trong thời kỳ sống chung với bà Lụa và đó cũng là khoản tiền rất lớn nhưng tại sao ông Long không thể nhớ đã giao tiền cho bà Lụa như thế nào?ở đâu là điều vô lý”, luật sư Lễ phân tích.

Cũng theo luật sư Hồ Nguyên Lễ, trong giấy nhận nợ ngày 2/11/2011 không ghi rõ bà Lụa vay tiền từ năm nào, nên chỉ có thể xác định thời điểm vay kể từ ngày ký 2/11/2011, do đó số tiền 2,5 ty đồng ông Long chỉ có thể giao cho bà Lụa ngay hoặc sau ngày ký 2/11/2011. Như vậy sau ly hôn bà Lụa vay tiền của ông Long để mua nhà 144 Đông Hưng Thuận của chính bà Lụa là quá mâu thuẫn. Mảnh giấy nhận nợ 2,5 tỷ đồng được bà Lụa viết đúng vào ngày 2/11/2011 khi ông Long đến gây rối và đánh người, ông Long đã thừa nhận có xô xát. Liệu mảnh giấy nhận nợ này có đúng ý chí chủ quan, tự nguyện của bà Lụa hay không? Có nhiều cơ sở để xác định dấu hiệu bà Lụa bị ép ghi giấy nợ “khống” nhưng tại sao tòa án vẫn bỏ qua? Đối với giao dịch vay nợ, ngoài việc thỏa thuận vay thì phải có hành vi giao nhận tiền hoặc thỏa thuận cấn trừ khoản giao dịch khác thành vay nợ, bà Lụa không thừa nhận đã nhận tiền của ông Long nhưng vì sao trong quá trình xét xử, tòa án đã không xác minh, thu thập chứng cứ ông Long có giao tiền hay không và ông Long không cung cấp chứng cứ thuyết phục nào khác nhưng tại sao tòa án vẫn buộc bà Lụa phải trả 2,5 tỷ đồng cho ông Long?

Tại Bản án số 1032/2011/HNGĐ-ST ngày 26/10/2011 đã công nhận ông Lê Đức Long và bà Đỗ Hồng Lụa không phải là vợ chồng, tài sản chung và nợ chung hai bên xác định không có nhưng sau đó vài năm ông Long lại đem đến tòa tờ giấy nhận nợ 2,5 tỷ đồng để kiện bà Lụa
Tại Bản án số 1032/2011/HNGĐ-ST ngày 26/10/2011 đã công nhận ông Lê Đức Long và bà Đỗ Hồng Lụa không phải là vợ chồng, tài sản chung và nợ chung hai bên xác định không có nhưng sau đó vài năm ông Long lại đem đến tòa tờ giấy nhận nợ 2,5 tỷ đồng để kiện bà Lụa

Bên cạnh đó, sau khi bị ông Long hành hung, bà Lụa đã tố cáo đến Công an phường 8 (quận Gò Vấp) thì công an lập Biên bản về việc gây rối trật tự ngày 2/11/2011 có ghi: “Ông Long trèo qua tường rào… đánh người giúp việc là bà Thoa và uy hiếp đánh chủ nhà là bà Lụa…”. Tại bản đối chất ngày 4/9/2013 ông Long nói đến nhà bà Lụa thăm con. Tại sao đến thăm con mà ông Long phải cầm theo dao leo tường vào nhà bà Lụa, đánh chảy máu miệng người giúp việc?

“Ngoài giấy nhận nợ, ông Long không có chứng cứ nào chứng minh bà Lụa có giao dịch vay nợ với ông. Nhưng tại Công văn 221 của Công an Gò Vấp xác định có nhiều người làm chứng như bà Đinh Thị Thoa, Nguyễn Thị D… xác nhận có sự việc ông Long đã dùng dao đe dọa buộc bà Lụa viết giấy nợ như Công an Gò Vấp và cơ quan CSĐT công an TP.HCM đã tiến hành xác minh ghi lời khai của các nhân chứng. Tuy nhiên, các cấp tòa án vẫn bỏ qua, không xem xét các lời khai của nhân chứng mà vẫn công nhận giấy nhận nợ có giá trị để buộc bà Lụa trả 2,5 ty đồng cho ông Long là điều vô lý”, luật sư Lễ khẳng định.

Báo Dân trí sẽ tiếp tục thông tin vụ việc đến bạn đọc.

Trung Kiên