Thứ năm, 01/06/2017 - 06:49

Thầy giáo dạy học ở nơi cao nhất của thế giới

Dân trí

Có lớp học nằm ở vị trí cao nhất của thế giới, lớp học đó thuộc một trường tiểu học ở Puma Jiangtang, Tây Tạng. Lớp học nằm ở độ cao 5.373 mét so với mực nước biển – thậm chí nó còn cao hơn cả những chiếc lều trại của những vận động viên chinh phục đỉnh Everest. Nhiệt độ trung bình hàng năm ở đây luôn thấp hơn 5 độ C.


Thầy giáo Ciren và các học trò

Thầy giáo Ciren và các học trò

Điều kiện địa lý và thời tiết khắc nghiệt tạo ra các chứng bệnh như thiếu oxy, da bị mẩn đỏ, viêm khớp. Không có gì đáng ngạc nhiên nếu như ở vùng điều kiện sống kinh khủng như vậy không có trường học. Nhưng thầy giáo Qimei Ciren, 37 tuổi là người đã sinh sống và dạy học ở đây hơn 5 năm. Thầy là một minh chứng cho lòng dũng cảm và yêu nghề giao viên thực thụ.

Thầy Ciren từng tốt nghiệp đại học và có cơ hội làm việc như một nhà báo sau khi tốt nghiệp, nhưng thầy đã chọn thực hiện ước mơ trở thành một giáo viên; bằng cách nộp đơn cho vị trí này và trở thành một giáo viên đứng lớp như anh từng mong muốn.

Thầy giáo Ciren: “Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, tôi từng nhiều lần có ý định bỏ học. Nhưng thầy giáo đã liên tục khích lệ để tôi tiếp tục con đường học tập. Chính người thầy đó đã truyền cảm hứng cho ước mơ trở thành giáo viên của tôi”.


Thầy giáo Ciren dạy học sinh của mình

Thầy giáo Ciren dạy học sinh của mình

Thầy Ciren tâm sự, khó khăn lớn nhất của chúng tôi là thiếu giáo viên dạy học. Hầu hết học sinh của tôi đều ở luôn tại trường. Khối lượng bài giảng rất lớn, trong khi kết quả học tập không rõ ràng. Môi trường thiếu oxy, làm cho chúng tôi dễ bị phân tâm ảnh hướng tới dạy học. Một số giáo viên không tốt nghiệp các ngành sư phạm chính quy và có ít cơ hội được đào tạo chuyên sâu nên tạo ra nhiều hạn chế, mặc dù cơ quan giáo dục vẫn cho chúng tôi một chỉ tiêu đào tạo mỗi năm.

“Một số phụ huynh tới thăm con chỉ một lần trong mỗi học kỳ, bởi vì họ sống ở những khu chăn thả trên cao nguyên. Giáo viên luôn phải giặt quần áo, dọn dẹp ký túc xá gọn gàng và gấp quần áo, chăn màn cho học sinh” – thầy giáo Ciren chia sẻ.

Ở nơi này, có tới 10 tháng mùa đông và chỉ có 2 tháng mùa hè – thời điểm hè có khi vẫn có tuyết rơi. Công việc thường ngày của thầy giáo Ciren, thức dậy lúc 7.30 sáng vào mùa hè và 9 giờ sáng vào mùa đông, bởi vì nó quá lạnh. Thầy đánh thức học sinh dậy và không quên chúc các em học sinh buổi sáng tốt lành. Và 9 giờ tối, thầy sẽ kiểm tra cẩn thận kí túc xá cuả học sinh, giục học sinh của mình đi ngủ đúng giờ .

Ngôi trường đặc biệt của thầy trò Ciren có một nhà kính được chính phủ tài trợ năm ngoái. Vào mùa hè, thầy cũng học sinh trồng tới 7-8 loại rau để ăn. Vào mùa đông, họ thu hoạch từ 3-4 loại, tất cả đủ cũng cấp thêm dinh dưỡng và thực phẩm xanh cho cuộc sống của thầy và trò. Điều này cũng là bài học giúp học sinh hiểu về thành quả lao động.


Vườn trồng rau tự cung tự cấp của trường

Vườn trồng rau tự cung tự cấp của trường

Bên cạnh đó, họ có một phòng đọc sách được một nhà hảo tâm ủng hộ xây dựng nên. “Đây là nơi giúp học trò của chúng tôi mở rộng tầm nhìn”. Phòng đọc sách mở cửa 2 ngày mỗi tuần.

Ngoài ra, thầy trò Ciren có các hoạt động ngoại khóa khác như học thư pháp, vẽ tranh và bóng đá để nuôi dưỡng thể lực và học cách tìm hiểu văn hóa truyền thống mở rộng vốn kiến thức cho các em.

“Đôi khi, tôi đã từng nghĩ đến việc rời bỏ nơi đây, vì cứ đến cuối tháng 12 có tuyết rơi và bão lớn là tôi nhớ gia đình và muốn từ bỏ tất cả, những lúc khắc nghiệt như vậy rất dễ khiến con người ta nản lòng.

Tôi có viết một số chia sẻ đăng trên WeChat như thế này vào năm 2012: “Gió mùa xuân chưa bao giờ thổi qua nơi đây. Học trò của tôi chưa bao giờ nhìn thấy hoa đào nở. Những mùa đông băng giá kéo dài và một mùa hè nóng nực đôi khi là thứ mà chúng tôi mong đợi. Bọn trẻ ở đây là niềm hi vọng của tôi”.

“Tôi ở lại vì tôi nhìn thấy nhiều giáo viên bỏ đi và những giáo viên ở lại thì có quá nhiều việc phải làm. Nếu tôi ra đi, liệu ngôi trường có giữ lại được những giáo viên khác cũng yêu thương chúng giống như tôi không? Tôi ở lại vì tôi lo lắng về điều này”.

Thầy Ciren cũng cho biết, do một số yếu tố khó khăm đi lại và vật chất, các nhà chức trách đã có kế hoạch sẽ hợp nhất ngôi trường với một trường tiểu học ở quận Nagarze vào năm nay.

“Do giới hạn về nhân lực và môi trường học tập ở đây, đó sẽ là mối đe dọa cho sự phát triển thể chất và trí thông minh của trẻ, cũng như sức khỏe của giáo viên, vì thế, chủ trương chuyển trường xuống một độ cao thấp hơn là việc cần thiết” – thầy Ciren nói.

Hà Cường (theo South China Morning Post)

Mới nhất