Thứ tư, 14/05/2014 - 16:18

Con cá bị mất là con cá to

Dân trí

Tôi sinh ra ở một miền quê nghèo, bố mẹ thuần nông nhưng rất cố gắng cho con cái ăn học. Bố mẹ sinh được tất cả 3 người con. Nhưng trong ba đứa con, chỉ có tôi là học được. Cho nên khi tôi đến lớp 10, bố mẹ gửi tôi lên nhà bà con ở thành phố.


Con cá bị mất là con cá to



Sống ở thành phố mấy năm, ăn cơm thành phố, uống nước thành phố, tiếp xúc với người thành phố nên tôi cũng thay da đổi thịt ít nhiều, không còn đen đúa xấu xí đúng chất con bé nhà quê. Tuy vẫn phải giúp đỡ gia đình hai bác việc nhà, nhưng nhìn chung là sướng hơn ở quê vì tôi không phải dầm mưa dãi nắng. Mười tám tuổi tôi trắng trẻo mịn màng, được ăn uống đầy đủ nên trổ mã càng xinh. Tôi không đủ lực vào đại học, chỉ đậu trung cấp. Hai bác rất tốt vẫn tiếp tục cho tôi ở cùng và học nốt, khi nào xin được việc lại tính tiếp.

Trong thời gian này tôi quen Quân, bạn học cùng trung cấp. Quân cũng là trai tỉnh lẻ lên thành phố học. Anh ở trọ chứ không có nhà người thân để tá túc như tôi. Ngoài giờ học Quân đi làm thêm để trang trải sinh hoạt. Nhìn chung anh độc lập, mạnh mẽ và chịu khó lăn lộn. Hai bác biết tôi chơi với Quân nhưng chẳng hề cấm cản. Hai bác nghĩ tôi cũng đến tuổi yêu, chỉ nhắc nhở con gái phải biết giữ mình. Tôi ở thành phố mấy năm rồi nên không phải đứa gà mờ, tôi cũng biết tự bảo vệ khi quan hệ với bạn trai, không để xảy ra hậu quả đáng tiếc.

Tôi yêu Quân được 2 năm, Quân hay đến nhà bác tôi chơi, cả nhà bác tôi biết anh, mấy đứa cháu tôi cũng thích anh. Mọi người xem Quân như con cái trong nhà, gần như chỉ chờ hai đứa tôi có công ăn việc làm ổn định thì sẽ cưới.

Mọi việc của tôi diễn ra đều thuận lợi, cho tới khi tôi gần học xong và bắt đầu phải liên hệ xin việc, đi làm. Qua giới thiệu, gửi gắm, tôi đến gặp Minh. Anh là trưởng phòng ở công ty nơi tôi muốn xin việc. Vừa gặp Minh tôi đã rất cảm tình. Anh hào hoa phong nhã chứ không có dáng võ biền như Quân của tôi. Anh học thức, từng du học nước ngoài, gia đình khá giả, lại là giai thành phố. Nói thực tôi cũng chẳng dám ao ước với cao nếu không phải chính anh chủ động bày tỏ là anh thích tôi. Minh mời tôi đi ăn trưa, đi uống cà phê tối. Tôi bắt đầu nói dối Quân quẩn quanh để tìm thời gian trống đi với Minh. Không biết từ khi nào tôi đưa hai người con trai ấy lên bàn cân để mà đong đếm. Tôi nhận thấy rằng Minh hơn Quân tất cả, chỉ thiếu có một điều, anh chưa bao giờ nói yêu tôi. Cho nên tôi cứ dền dứ, cố gắng kéo dài thời gian để xem mình có thể đến với Minh không. Thực lòng tôi đã nghĩ, nếu có thể, tôi sẽ bỏ Quân…

Cái ngày Minh phát hiện ra tôi có Quân bên cạnh đến quá nhanh. Dù đã gần gũi nhau đến mức sâu sắc nhưng anh thẳng thừng tuyên bố sẽ bỏ tôi nếu tôi không thể rõ ràng. Giữa hai người đàn ông, tôi buộc phải chọn một.

Tôi quyết định bỏ Quân, mối tình tính bằng năm để đến với người đàn ông mình mới quen, đã lên giường vài lần nhưng chưa hiểu mấy về anh ấy. Tôi cứ nghĩ sẽ tìm hiểu dần dần, chúng tôi còn rất nhiều thời gian.

Không may cho tôi, chỉ gần Minh có một thời gian ngắn thôi tôi đã hiểu anh không được như cái mẽ bề ngoài. Anh có máu đỏ đen và tiền bạc kiếm được chẳng đủ cho anh nướng vào thú vui ấy. Bây giờ Minh đang bị người ta siết nợ. Gia đình anh rất rối vì bố mẹ mỗi người sống một nơi, dù khá giả, họ không muốn cứu anh vì đây không phải lần đầu tiên. Minh có nguy cơ mất việc vì chủ nợ đã tìm đến tận công ty gây rối.

Tôi chưa đủ gắn bó để có thể sẵn sàng cùng Minh vượt qua mọi sóng gió, nhất là sóng gió này chẳng do tôi gây ra. Thêm nữa là tôi quyết định đến với Minh để có được cuộc sống sung sướng cơ mà. Tôi không thể quay về với Quân vì đã chia tay anh rất phũ. Giờ tôi mới hiểu, con cá đã mất là con cá to.

Ánh Hồng