Chủ nhật, 27/09/2020 - 15:10

Hạnh phúc rất gần, đừng tìm kiếm đâu xa

Dân trí

Người giàu hay nghèo, đều có thể cảm nhận hạnh phúc theo cách riêng, bởi đến việc hít thở cũng là hạnh phúc rồi. Việc của ta là tận hưởng, thay vì mải miết kiếm tìm...

Hạnh phúc rất gần, đừng tìm kiếm đâu xa - 1

Năm 18 tuổi, tôi cầm đồng tiền kiếm ra nhờ công việc làm thêm đầu tiên, tự mua cho mình thỏi son dưỡng xinh xinh đã thấy hài lòng lắm rồi.

Nhưng đến năm 30 tuổi, chưa mua nổi chiếc túi hiệu nào, thấy thất vọng tràn trề về bản thân. Quả thật, tiền kiếm biết bao nhiêu cho đủ, ai biết lòng người đáy sâu đến đâu?

Anh trai tôi hồi trẻ, từng coi tình yêu là tất cả. Anh đã đê mê trong tình đầu ngọt ngào, nghĩ rằng đó là hạnh phúc lớn lao nhất đời người. Vậy mà anh lại bị người yêu và chính bạn thân phản bội.

Anh vùi đầu vào công việc, muốn vươn lên trở thành "sếp", muốn cho "chúng nó sáng mắt rằng không có tình yêu, tình bạn, mình vẫn thành đạt". Rồi anh cũng làm được, sự tập trung và nghiêm túc trong sự nghiệp giúp anh có được vị trí trong mơ. Nhưng ở đỉnh cao sự nghiệp, anh bảo mình vẫn chông chênh. Danh vọng giúp ta tiến về phía trước nhưng không mang lại nơi an trú hạnh phúc cho tâm hồn.

Nhiều người cho rằng hạnh phúc là chờ đợi, là vươn cao vươn xa, là thứ nở hoa kết trái cuối con đường. Tôi cũng từng tin theo số đông, cho rằng hạnh phúc là những thứ ta phải đuổi theo, phấn đấu để có được, ví dụ như một ngôi nhà đẹp, chiếc xe xịn, chuyến du lịch hưởng thụ hay khái quát hơn là của cải dồi dào hơn, công danh sự nghiệp rực rỡ hơn.

Nhưng cứ như dã tràng xe cát, dù dần đạt được các mốc mục tiêu, ta vẫn thấy đích đến hạnh phúc mịt mù, không thể chạm được cảm giác hạnh phúc thật sự. Có chăng chỉ là sự thỏa mãn, hãnh diện kéo đến trong chốc lát rồi ra đi để lại lòng tham vọng cao hơn với những mục tiêu khó hơn.

Có một thời gian, tôi quá áp lực với công việc và những mâu thuẫn gia đình, bèn xin sếp nghỉ nửa ngày chỉ để đi cafe một mình. Tôi thấy mình cần tạm dừng việc chạy đua. Tôi nghĩ rằng mình cần ngồi yên, không làm gì cả, không suy tính, chỉ là ngồi yên.

Vậy mà tôi lại thấy sự thanh thản, nhẹ nhõm vô cùng. Tôi cảm nhận chút đắng nơi đầu môi, ngọt nơi chót lưỡi của từng giọt cafe. Tôi ngắm nhìn người xe qua lại tấp nập ngoài phố mà cảm giác thời gian, không gian như lắng đọng. Chính lúc này tôi lại thấy hạnh phúc hơn tất thảy.

Tôi chợt nhớ đến lời một một ông thầy chùa mà hồi bé bà nội vẫn dẫn tôi đến thăm mỗi dịp lễ, rằm. Câu chuyện đã quá xa xôi, tôi không còn nhớ rõ từng câu chữ, chỉ nhớ ý thầy rằng hạnh phúc là ngưng kiếm tìm những điều xa xôi mà hãy cảm nhận những điều nhỏ bé đang ở đây, trong hiện tại.

Hôm đó, tôi về nhà thấy yêu vô cùng con đường nội khu ở chung cư nhà mình, hoa hải đường mọc um tùm, tươi tắn, những cô bé, cậu bé đạp xe đạp, trượt patin cười đùa hồn nhiên. Ngày thường tôi đã vô tâm lướt qua những điều ấy, mải nghĩ ngợi những việc chưa xảy đến như “chết rồi cuối tuần mà trễ deadline thì lại chậm dự án”, “đau đầu quá, tối nay ăn gì”...

Tôi không giục con “ăn cơm tối nhanh nhanh còn học bài”, giục chồng “anh đi đổ rác đi còn vào phụ em lau nhà” nữa, mà ngắm nhìn chồng con ăn uống ngon miệng, và thi nhau kể chuyện ở trường lớp.

Lần đầu tiên tôi nghĩ hạnh phúc chỉ là khi ăn cơm, nhận ra mình đang nhai, cảm nhận vị ngọt của hạt cơm, vị đậm đà của từng món đồ ăn. Bình thường tôi đã quên mất tận hưởng từng điều bé nhỏ ấy, vì tâm trí tôi đang mải chạy theo những kế hoạch, dự định, lo lắng tận đâu.

Thì ra hạnh phúc là điều rất tự nhiên, không cần cố gắng, là hạt nắng dịu dàng đậu trên bậu cửa sổ, là chút gió heo may nhắc ta sắm sửa quần áo giao mùa, là khoảnh khắc được đắm chìm trong một công việc mà mình yêu thích hoặc giúp mình mưu sinh, hoặc cả hai, là gia đình mạnh khỏe còn được chào tạm biệt nhau buổi sáng trước khi đi học, đi làm, và quây quần bên mâm cơm tối mỗi ngày.

Người giàu hay nghèo, đều có thể cảm nhận hạnh phúc theo cách riêng, bởi đến việc hít thở cũng là hạnh phúc rồi. Thế nên thiền mới lấy hơi thở làm trung tâm, không chỉ để tăng khả năng tập trung, tĩnh tâm, mà còn hướng người thực hành thiền đến thói quen tự cảm nhận hạnh phúc từ những điều đơn giản, trung tính như hơi thở.

Hạnh phúc chính là vậy, không phải điều ta chưa có được, mà là điều đang hiện hữu. Việc của ta là tận hưởng, thay vì mải miết kiếm tìm.

HP