Thứ tư, 26/09/2018 - 10:03

Mẹ chồng “làm khó” vì chê con dâu nghèo: Có thể chịu khổ nhưng đừng chịu nhục

Dân trí

Đối với một cuộc hôn nhân, đám cưới dĩ nhiên vô cùng quan trọng. Đối với đời người con gái, được mặc váy cưới, được người đàn ông đón mình lên xe hoa về nhà chồng càng là sự kiện trọng đại có ý nghĩa. Nhưng hơn tất cả, đó là sau ngày trọng đại ấy, cuộc sống của mình sẽ thế nào.

Mẹ chồng “làm khó” vì chê con dâu nghèo: Có thể chịu khổ nhưng đừng chịu nhục - 1

Chị nghĩ gia đình bạn trai em ở thành phố, lại có quyền, có tiền, chăc chắn có học thức, hiểu biết. Mẹ bạn trai em chắc cũng chưa quá già để cổ hủ đến mức coi chuyện có bầu trước là điều xui xẻo. Chỉ là bà ấy vì trong lòng vốn không ưng, lại nghĩ nhà em thua kém nhà họ nên mới bày chuyện làm khó em như vậy.

Thực ra đúng như em nói, chuyện đón dâu vào cửa trước hay cửa sau không phải là vấn đề. Vấn đề là ở chỗ thái độ và cách cư xử của mẹ bạn trai em đúng là quá đáng. Bà ấy quá coi trọng gia cảnh, coi trọng đồng tiền cho nên đối với em mới có chút thiếu tôn trọng. Với những gia đình như vậy, nếu sau cưới em cùng về sống chung, chị e rằng đây mới chỉ là điểm khởi đầu cho những tháng ngày khổ nhục.

Từ đầu đến cuối, mẹ bạn trai em cũng chỉ vì chê em nghèo, chê bố mẹ em bệnh tật già yếu, sợ con trai mình sau này phải vất vả cưu mang nhà ngoại. Em đã rất nhẫn nhịn, có thể vì em yêu cậu ấy, em là vì con, lại cũng cảm thấy mình so với bạn trai đúng là không môn đăng hộ đối. Nhưng thói đời, em càng tự ti, em càng nhún nhường thì người ta lại càng đắc ý. Chị nghĩ, với một cô gái có học thức như em, cái gì cần nói vẫn nên nói, nhất là trước việc mẹ bạn trai có những câu thiếu tôn trọng về gia đình em.

Bạn trai em dám phản ứng trước sự vô lý của mẹ, chứng tỏ anh ấy rất yêu em. Nhưng phản ứng như vậy cũng là chưa được khéo. Thậm chí nó chỉ càng làm mẹ cậu ấy thêm chán ghét em hơn. Việc cậu ấy dò ý em về sống chung mà không đám cưới, suy cho cùng cũng vì giận mẹ và thương em. Việc này cũng cần suy xét cẩn trọng, bất đắc dĩ mới tính đến phương án đó.

Chị nghĩ em và bạn trai cần trao đổi bàn bạc kĩ với nhau. Em nên khuyên bạn trai hòa giải với mẹ, làm thế nào để đám cưới diễn ra trọn vẹn vẫn là tốt nhất. Sau khi cưới, tùy tình hình, nếu sống chung mà khó sống quá thì hai vợ chồng tách ra ở riêng. Các em đều có công việc đàng hoàng, lo gì không ổn định cuộc sống.

Còn nếu mẹ bạn trai em cứ hạch sách đủ kiểu, chỉ vì muốn thể hiện "mình giàu mình có quyền", coi đám cưới như kiểu bố thí cho em, thì có lẽ em cũng nên thể hiện lòng tự tôn tự trọng của mình, nói thẳng với họ rằng nếu mọi người không cảm thấy vui thì không cần tổ chức đám cưới nữa.

Hai em có thể đăng kí kết hôn, thuê nhà sống chung như bạn trai em nói. Đám cưới đúng là quan trọng. Nhưng đám cưới chỉ có một ngày, còn sau đó là cả cuộc đời sống chung. Chỉ cần em tin chàng trai ấy đủ tốt, đủ vững chãi để em tin tưởng dựa vào là được.

Làm cha mẹ, ai cũng muốn con gái mình có được tấm chồng tốt, được gia đình chồng yêu thương. Ai cũng muốn con mình được cưới hỏi đàng hoàng, được mọi người chúc phúc. Bố mẹ em chắc cũng thế thôi, họ sẽ rất đau lòng khi em thua thiệt. Nhưng nếu họ biết em để được bước vào nhà người ta mà phải chịu dè bỉu khổ nhục, họ còn khổ sở hơn em gấp vạn lần. Chỉ cần em hạnh phúc, bố mẹ em cũng không cần thể diện của mình đâu. Quan trọng là em nói cho bố mẹ mình hiểu.

Sĩ diện con gái của em quan trọng, nhưng nó không quan trọng bằng việc em sống có hạnh phúc hay không. Có rất nhiều người, vì hoàn cảnh hay lý do này kia mà về sống chung không có đám cưới, rồi họ cũng sống hạnh phúc với nhau đến già. Cũng có rất nhiều cô gái, hôm nay đám cưới hoành tráng rình rang, xe sang đưa rước, rồi chẳng bao lâu chồng đi ngoại tình, rồi dắt tay nhau ra tòa li dị. Tính ra, ai uổng phí đời con gái hơn ai?

Vậy nên đừng coi đám cưới là việc phải có, là chuyện nhất định phải làm, là sĩ diện không thể bỏ qua. Chỉ cần các em có đủ tình yêu, có ý chí cùng nhau xây dựng tương lai, về lâu về dài rồi gia đình cậu ấy cũng không thể không nhìn mặt con, cháu.

Em có thể chịu khổ, nhưng tuyệt đối đừng vì mình nghèo mà chịu nhục. Em càng chịu nhục, người ta càng nghĩ em muốn vào nhà họ bằng mọi cách, để rồi họ có cớ khinh miệt em. Cuộc sống này, đôi khi đừng quan trọng hình thức quá em ạ, đám cưới suy cho cùng cũng chỉ là hình thức mà thôi, nó không phải là tem bảo hành hạnh phúc suốt đời để em phải “cố đấm ăn xôi” cho bằng được.

Phản hồi của độc giả Thùy Linh

Mời bạn tham gia bình luận gỡ rối cho các bài viết trong chuyên mục "Chuyện của tôi" bằng cách nhập "Nội dung bình luận" phía cuối bài và ấn nút "Gửi bình luận". Các bình luận thú vị, có giá trị sẽ được chọn đăng trên chuyên mục Tình yêu - Giới tính và nhận nhuận bút từ Tòa soạn.

Trân trọng!