Thứ hai, 20/04/2015 - 14:46

Huyền thoại nữ biệt động Sài Gòn: Tình yêu làm nên điều kỳ diệu!

Dân trí

Trở về từ “địa ngục trần gian” với những màn tra tấn dã man, bỉ ổi của địch, ước mơ làm vợ, làm mẹ của Mai tưởng chừng đã khép lại. Nhưng tình yêu cháy bỏng giữa Mai và chàng chiến sĩ biệt động cùng đơn vị đã tạo nên điều kỳ diệu.

Chuyện tình lính biệt động

Nữ chiến sĩ biệt động Nguyễn Thị Mai bên hai người cháu.
Nữ chiến sĩ biệt động Nguyễn Thị Mai bên hai người cháu.

Trở về từ cõi chết, nữ biệt động Nguyễn Thị Mai tưởng rằng sẽ chẳng có ai chấp nhận yêu thương cô khi chứng co giật thần kinh luôn hành hạ cùng nhiều vết thương về thể xác và tâm hồn sau những màn tra tấn bỉ ổi của địch. Thế nhưng, một chiến sĩ biệt động cùng đơn vị có tên Mười Kiều (Huỳnh Kiều) đã đem tình yêu, “sự hồi sinh” mới đến với Mai.

Cảm tình giữa Mai và chàng lính biệt động nảy sinh lớn dần theo thời gian. Dù chẳng một lời thổ lộ nhưng cả hai đều hiểu họ cần nhau thông qua ánh mắt. Trong một chuyến giao liên, Mười Kiều đã lấy hết can đảm thổ lộ: “Mai này! Tôi muốn kiếm vợ, tôi ưng Mai. Mai có chịu không?”. 

Tỏ tình thời chiến của lính biệt động chỉ ngắn gọn như vậy. Chỉ thế thôi nhưng cũng để cả hai hiểu được rằng họ không thể sống thiếu nhau.

Rồi một chuyến giao liên vào thành, Mai đã không trở lại. Đơn vị lo lắng, đoán chắc Mai rơi vào tay địch. Mười Kiều là người lo lắng nhất, anh thấp thỏm, trông ngóng ngày đêm nhưng không dám hỏi ai, chỉ im lặng và chờ đợi. Đối với Mười Kiều những ngày này trôi qua rất nặng nề, ảm đạm.

Ba tháng sau, Mai xuất hiện trước mắt Mười Kiều, chàng lính biệt động lúc này như chết đứng khi thấy hình hài của Mai rũ rượi, chi chít vết thương. Khi nghe Mai kể lại câu chuyện bị bắt, chú Tư, người trong tổ chức phải thốt lên: “Con Mai này siêu thật, rơi vào hang hùm nọc rắn thế mà nó vẫn bảo vệ cho tổ chức đến cùng mà trở về bình an”.

Tình yêu giữa Mười Kiều và Mai càng tha thiết hơn khi nữ giao liên vừa trải qua những ngày “thập tử nhất sinh”. Những đòn tra tấn bẩn thỉu, bỉ ổi của địch được Mai tâm sự với Mười Kiều. Mai tưởng rằng khi sự thật được phơi bày, Mười Kiều sẽ chối bỏ tình cảm. Nhưng không! Thay vào đó là sự sẻ chia, đồng cảm của Mười Kiều dành cho Mai. “Càng vậy, anh càng thương em hơn” – Mười Kiều nói chắc nịch.

Tình yêu của hai người lính biệt động đơn giản mà bền vững. Cũng như cái cách mà họ đã tin tưởng vào cách mạng, tin tưởng vào ngày chiến thắng để đeo đuổi đến cùng sự nghiệp đấu tranh giành lại hòa bình cho đất nước.

Hạnh phúc ngày về!

Gia đình 3 thế hệ của bà Mai ngày hôm nay
Gia đình 3 thế hệ của bà Mai ngày hôm nay

Năm 1971, cơ quan có quyết định tổ chức đám cưới cho đôi bạn Huỳnh Kiều - Nguyễn Thị Mai. Mọi người chưa kịp chúc phúc thì Mai lại bị bắt, kế hoạch cưới phải hoãn lại. Không ít người bảo chuyện đám cưới là chuyện trong mơ bởi hồ sơ của Mai chất thành đống cao ở Bộ tổng tham mưu.

Thế mà, cái ngày đó cũng đã đến vào năm 1973. Đơn vị đứng ra tổ chức đám cưới cho Mai và Kiều. Anh Mười Phương lúc đó là Trưởng ban Cán bộ ở căn cứ làm công tác tư tưởng mấy ngày liền: “Mày có thương Mai thật lòng không?”. “Dạ có”, Kiều trả lời. “Mày có xác định kỹ khi lấy một thương binh, không có khả năng sinh đẻ?”, anh Mười Phương lặp đi lặp lại nhiều lần câu hỏi như thế. Trước tập thể, Mười Kiều nói như lời tuyên thệ trước lúc ra trận: “Tôi yêu cô ấy, vì cô ấy đã mất đi nhiều thứ, trong đó có bản năng làm mẹ”.

Nhưng điều kỳ diệu đã đến, tròn một năm sau ngày cưới, Mai sinh con trai đầu lòng nặng 1,7kg trong niềm vui khôn xiết của gia đình, đồng đội. Nhiều đồng chí, cán bộ cấp trên băng rừng đến chúc mừng, Mai sung sướng đến khóc ngất. Cưới xong, Mười Kiều đi công tác biền biệt. Hay tin vợ sinh con, anh cũng nhảy cẫng lên, ca hát nghêu ngao suốt ngày. Tin Mai có con lan nhanh từ căn cứ về cơ sở ở Sài Gòn. Mọi người cho rằng, với Mai đã chịu nhiều đau khổ, hy sinh và mất mát, niềm vui được làm mẹ ấy là phép nhiệm màu.

10 ngày sau khi sinh, đúng 6 giờ sáng, Mai bồng con từ Bàu Nổ về Bến Súc - Bình Dương. Sức khỏe còn yếu, Mai đi giữa làn bom đạn không ngớt. Vừa đi vừa trốn dưới hầm nên mất mấy tháng sau Mai mới ra đến căn cứ của Sư đoàn 9. Trên chiếc xe của Sư 9 từ Bình Dương về thẳng Sân bay Tân Sơn Nhất vào đúng trưa ngày 30/4/1975 có hai mẹ con Mai. Người Mai lâng lâng, một niềm vui khó tả khi cờ giải phóng phất cao ở khắp nơi. Chiến công vang dội ấy có sự đóng góp một phần xương máu của Mai, của đội Biệt động Sài Gòn - Gia Định huyền thoại. Mối tình đẹp của hai người lính biệt động tiếp tục “đơm hoa kết trái” khi cậu con trai kháu khỉnh thứ 2 chào đời.

Sau giải phóng, với cấp bậc chuẩn úy, bà Mai được biệt phái về nhà máy thuốc lá để huấn luyện công nhân tự vệ. Năm 1979, di chứng đòn tra khảo năm nào hành hạ nên bà xin nghỉ mất sức.

Gia đình 3 thế hệ của bà Mai ngày hôm nay
Trong thời bình, bà Mai vẫn phấn đấu làm gương cho con cháu dù di chứng của những màn tra tấn năm xưa vẫn hành hạ bà

Từ khi nghỉ mất sức đến nay, công việc chính của “con thoi sắt” Nguyễn Thị Mai là đêm gói bánh ú, bánh giò để ngày đội đi bán. Bệnh thần kinh không thôi hành hạ nhưng bà vẫn cố gượng mưu sinh, các con càng lớn, thúng bánh ú, bánh giò của bà càng nặng. Nhưng với tinh thần của người lính từng trải qua bao khó khăn, thử thách, qua bao mưa bom, bão đạn, bà Mai đã vượt qua tất cả.

Gặp lại huyền thoại của đội biệt động Sài Gòn năm nào tại căn nhà trên đường Bàu Cát (quận Tân Bình, TPHCM), chúng tôi không khỏi xúc động, cảm phục sự kiên cường, anh dũng của bà. Càng không ngờ rằng, người phụ nữ ngồi trước mặt chúng tôi đã trả qua biết bao sóng gió, bao đòn thù tra tấn dã man của địch, vượt qua biết bao thử thách để đi tìm hạnh phúc, đi tìm tình yêu cho mình.

Với những chiến công góp phần làm nên đại thắng mùa Xuân 1975, nữ biệt động Sài Gòn Nguyễn Thị Mai đã được Nhà nước tặng thưởng Huân chương Chiến công, nhiều huy, huân chương khác; Huy hiệu 40 năm tuổi Đảng, nhiều bằng khen, giấy khen của Chính phủ, của thành phố…

Trung Kiên – Xuân Hinh