Chủ nhật, 19/06/2016 - 04:35

Cái thời tôi viết

Dân trí

“Viết cho ai?” là câu hỏi, nỗi day dứt, trăn trở của mỗi người cầm bút bởi đó chính là nhân cách của nhà văn, nhà thơ và nhà báo. Nhân Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam, BLOG xin trân trọng giới thiệu bài thơ của Nhà thơ, Nhà báo Duy Thảo, Trưởng Văn phòng đại diện của báo Dân trí tại Bắc Miền Trung.


(Minh họa: Ngọc Diệp)

(Minh họa: Ngọc Diệp)

Cái thời tôi viết

Cái thời tôi viết cho tôi

Cỏ non thì biếc, khoảng trời thì xanh.

Đạn bom dội khúc quân hành

Nào ai tính chuyện riêng mình ngày mai

Bao mùa áo lính nhạt phai

Ngày chung mâm pháo(*) đêm dài chung chăn

Bao quê chung hướng(*) chung tầm (*)

Đau chung đồng đội ướt đầm máu tươi...

Cái thời tôi viết theo tôi

Đi qua chiến cuộc về nơi ngỡ ngàng

Niềm tin đỏ búp lá bàng

Dù xuân có đến muộn màng màu xanh

Đức tin như một chiên lành

Nghĩ đâu đồng đội cũng tình nghĩa thôi

Câu thơ tưởng đẹp lòng người

Biết đâu tiếng khóc, tiếng cười mỉa mai...

Cái thời tôi viết cho ai

Ngày đi quên rộng, đêm dài quên sâu

Dòng đời trong, đục biết đâu

Bạn bè cởi áo thay màu trắng đen

Có điều cay đắng bỗng quen

Có lời ngon ngọt trở nên dối lừa

Luân thường tìm lại xa xưa

Thủy chung cam chịu rau dưa mặn mòi...

Cái thời tôi viết nhắc tôi

Đêm đêm trở gió trái trời đêm đêm.

Duy Thảo

_________

(*) Thuật ngữ pháo cao xạ