Thứ ba, 16/07/2019 - 10:41

Rớt nước mắt câu chuyện về cậu bé nặng 1,35 kg, thị lực 0% lúc ra đời vừa tốt nghiệp THPT

Dân trí

Đó không chỉ là câu chuyện của một đứa trẻ gặp khó khăn ngay từ khi chào đời mà còn là tình cảm gia đình trong lúc khó khăn, mong muốn con là người bình thường hạnh phúc của người bố như "đánh thức" lòng người.

Chia sẻ của ông bố Nguyễn Đức Hiển, ở TPHCM kể về hành trình của cậu con trai "cu Hưng" sau khi biết điểm thi của con trong kỳ thi THPT quốc gia vừa qua làm nhiều người phải rớt nước mắt.

Tâm sự của anh Hiển về cậu con trai nhận được hàng chia sẻ với biểu cảm về trái tim ấp áp với sự tin yêu và cảm phục. Đó không chỉ là câu chuyện của một đứa trẻ gặp khó khăn ngay từ khi chào đời mà còn là tình cảm gia đình trong lúc khó khăn, mong muốn con là người bình thường hạnh phúc của người bố như "đánh thức" lòng người. 

Không chỉ chia sẻ nỗi lòng với mọi người, còn có những điều "bí mật" ông bố từng dấu con. Bởi ông không chấp nhận con vin vào việc đẻ non, có vấn đề về tư duy và nghe nhìn thời nhỏ, để dựa dẫm và biện minh cho những thất bại.

Rớt nước mắt câu chuyện về cậu bé nặng 1,35 kg, thị lực 0% lúc ra đời vừa tốt nghiệp THPT - 1

Câu chuyện của người cha chia sẻ trên trang cá nhân thu hút sự quan tâm của cư dân mạng.

Dưới đây là câu chuyện của người cha Nguyễn Đức Hiển đã lay động dân mạng những ngày qua.

Cậu bé chào đời chỉ 1,35kg

Con trai!

Con ra đời chỉ 1,35 kg, khi tròn 6 tháng 10 ngày tuổi thai. Khi bố mẹ đang làm nhà từ tiền vay cơ quan, bạn bè và cả những ân tình mua đất lẫn làm nhà.

Con nằm 20 ngày trong lồng kính

Thị lực 0%, bệnh viện Từ Dũ mời bác sĩ từ Nhi Đồng 1 và viện mắt qua hội chẩn và nói con cần đi Thái thay giác mạc. Khoa Kangaroo biết bố mẹ nghèo, họ cậy các tổ chức để tìm một suất từ thiện cho con đi Thái. Với điều kiện bố mẹ không đi cùng.

Rớt nước mắt câu chuyện về cậu bé nặng 1,35 kg, thị lực 0% lúc ra đời vừa tốt nghiệp THPT - 2

Nhà mình vừa xây xong 1 tuần, 1 căn nhà cấp 4 trên bãi đất trống.

Bố chuẩn bị bán nhà (nhà mình hoàn thành trước ngày con ra đời 1 tuần, dù bố dự kiến 3 tháng sau con mới ra đời) để đưa con qua Thái chữa mắt. Bố không nghĩ có thể để con đi đâu mà không có bố mẹ đi cùng.

Điều thần kỳ đã xảy ra, mắt con tăng thị lực từng ngày. Đến ngày lẽ ra bay qua Thái, nó đạt 11/10 như những đôi mắt khoẻ nhất.

Bác sĩ nói phải nuôi con bằng phương pháp Kangaroo. Vì tim và phổi con chưa hoàn thiện, nó không tự hoạt động. Con nằm trong đó, úp vào ngực người lớn như con ếch để tối đa diện tích tiếp xúc. Để, nhịp tim và nhịp thở người lớn kích thích nhịp tim con.

Ba tháng trời. Bố, mẹ, cậu Ba và bà ngoại đã chia ra mỗi người 6 tiếng/ ngày, chia làm hai ca mỗi ca ba tiếng, ấp con như thế.

Ba tháng sau, con đạt 2,5 kg cân nặng. Tính ra mỗi tháng lên có mấy trăm gram. Ngày các cô chú đồng nghiệp vào thăm, cái mông con như cuốn sách nhăn nhúm, đen mốc.

Con được 2,7 kg thì da tái nhợt, đêm đó nhà mình đi 3 chuyến taxi với 6 đợt đi về phòng cấp cứu BV Nhi Đồng 1. Bác sĩ trả về vì cháu không bệnh gì, chỉ cảm sốt thường.

Hôm sau, đưa vào, họ nói sao anh đưa trễ, cháu bị sốt cao.

Hôm sau nữa, con giảm tiểu cầu không rõ nguyên nhân. Hai ngày sau thì phát hiện con xuất huyết não. Khi đó con chỉ còn 2,5 kg.

Sáu tháng trời con nằm trong bệnh viện. Bố viết bài cho báo mình xong, cộng tác với 20 báo và tạp chí. Khi đó có mệnh lệnh duy nhất: tháng nào thu nhập của bố xuống thấp, thì con chết.

Bố mẹ, không thể nhìn con chết được.

Ở tuổi 28, bố chỉ ngủ 3 tiếng/ đêm trong 6 tháng trời. Mẹ nghỉ việc chăm con. Bà và cậu làm bảo mẫu.

Rớt nước mắt câu chuyện về cậu bé nặng 1,35 kg, thị lực 0% lúc ra đời vừa tốt nghiệp THPT - 3

Hàng ngàn trái tim ấm áp được gửi đến bố con cu Hưng, nhiều người nghẹn ngào bật khóc

Rồi 6 tháng cũng qua. Con ra viện. Nhưng con mất 2 năm tập vật lý trị liệu: tập cầm nắm, tập nói, tập phân biệt màu xanh với màu đỏ màu vàng.

Bố mẹ không đủ tiền thuê người. Bà ngoại đưa con về Cù Lao ở Bến Tre. Bố đi cày kiếm tiền, mẹ thì muốn trầm cảm và con có dấu hiệu tự kỷ.

Mỗi tuần bà ngoại đưa con đi xe tốc hành (16 chỗ, đưa đón tận nhà) để đưa con lên thành phố đi tập bài tập vật lý trị liệu để tập cho con.

Hai năm trời chúng ta đã chiến đấu. Con rất kiên cường.

Con chỉ có một nghĩa vụ với bố mẹ là sống hạnh phúc

Hai năm sau, con đạt huy chương vàng trong cuộc thi của trường mầm non Phường 8 quận 10: " Ai thông minh nhất?".

Đời bố đã qua ti tỉ lần thi. Nhưng cho tới giờ, với bố, đó là tấm huy chương vĩ đại nhất: Con, sau những gì đã qua, là một đứa trẻ bình thường về tư duy, tâm lý và thể chất. Dù có một điều chúng ta đều biết: Con bị điếc 2 độ, nhẹ, nhưng con khó khăn nghe và phát âm tròn những âm gió khi học ngoại ngữ.

Hưng ạ, con đi thi mà bố mẹ hồi hộp. Đẻ con ai cũng muốn nó thành kỹ sư bác sĩ tổng thống. Nhưng thẳm sâu, bố chỉ muốn con là người bình thường và hạnh phúc.

Con đạt 21.0 điểm Đại học trong kỳ thi THPT vừa qua. Có thể, nó không cao, chưa chắc con đủ điểm vào Sư phạm Văn như ông nội và người bác và như chính mong muốn của con. 

Nhưng bố mẹ biết con đã trải qua cái gì. Từ ngày con vào mẫu giáo, bố không cho ai nói với con điều đó. 

Bố không chấp nhận con vin vào việc đẻ non, có vấn đề về tư duy và nghe nhìn thời nhỏ, để dựa dẫm và biện minh cho những thất bại. Sự cảm thông sẽ biến con thành kẻ tự cho mình cái quyền làm Loser (người thua cuộc) khi cuộc đời chưa mang găng vào đấu với con.

Giờ, chúc mừng chàng trai của bố mẹ. Một chàng trai bình thường.

Và con không biết có một ông bố đang khóc, chỉ vì có thằng con đậu tú tài. Ở cái thời mà ai cũng đậu tú tài.

Ngoài kia là cuộc đời.

Con chỉ có một nghĩa vụ với bố mẹ thôi: Là con phải vui vẻ và hạnh phúc!

Hoài Nam