Chửa hoang

“Cô đừng có mơ. Định lấy cái bầu ra để bắt vạ à? Xin lỗi nghen, tôi mà nói một tiếng, người ta còng đầu mấy mẹ con cô vì cái tội tống tiền người lương thiện”. Mẹ Vinh nói như vậy khi tôi muối mặt đến gặp bà.

 
Chửa hoang


Năm đó tôi 17 tuổi và đang học lớp 11. Sau khi ba tôi làm ăn thất bại, bị tai biến nằm một chỗ thì gia đình tôi lụn bại. Mẹ và các anh chị tôi phải ra đường làm đủ thứ công việc để kiếm miếng ăn. Chỉ có tôi là còn được tới trường.

 

Tôi gặp Vinh lúc đó. Thật sự tôi cũng không biết tình yêu là gì. Điều tôi thấy rõ nhất là có Vinh tôi được ăn ngon, mặc đẹp; cha mẹ và các anh chị của tôi cũng được no đủ hơn bằng sự cung phụng của gã công tử con giám đốc một công ty XNK nổi tiếng. Tất nhiên, tôi cũng phải cho lại anh ta một thứ gì để “có qua có lại mới toại lòng nhau”.

 

Và cái thứ tôi có, còn gì khác hơn tấm thân trinh trắng của một cô gái đang độ xuân thì. Thoạt đầu là mỗi tuần tôi xin nghỉ học một ngày để theo Vinh ra Long Hải, Vũng Tàu; có khi không đi đâu cả mà ở ngay Sài Gòn. Vinh thuê một khách sạn ở ngoại thành và giam tôi ở đó suốt đêm ngày.

 

Dần dần, mỗi tuần hai ngày. Điều bận tâm duy nhất của tôi lúc đó là vắt óc để nghĩ ra lý do xin nghỉ học. Nhưng trí óc của con người ta đâu phải vô hạn? Tôi nghĩ mãi không ra lý do, đành bỏ luôn, không xin phép. Kết quả là ban giám hiệu mời mẹ tôi vô. Mẹ tôi chỉ biết khóc chứ còn có thể nói được gì vì bà cũng biết những ngày tôi nghỉ học, tôi ở đâu, làm gì...

 

Giữa học kỳ hai năm lớp 11, tôi bị đuổi học. Tôi bây giờ đã có xe máy xịn, quần áo đẹp, nhẫn kim cương lấp lóa trên tay. Tôi đã quen với những bữa ăn ê hề thịt cá. Như vậy thì cần gì cái mớ chữ nghĩa vớ vẩn ấy? Tôi đã có mọi thứ mà cần chi học hành. Hơn nữa, tôi cũng đã có thai với Vinh, muốn tiếp tục đi học cũng không được. Nhà trường đuổi tôi chính là làm ơn cho tôi.

 

“Anh đưa em về ra mắt ba mẹ xin phép cưới đi, nếu không mai mốt bụng to lên, mặc áo cưới không đẹp” - tôi bảo Vinh. Anh ta trợn mắt: “Cái gì? Phải bỏ đi chớ cưới xin gì? Mai anh đưa em vô Từ Dũ”. Tôi trừng mắt ngó Vinh: “Anh nói thiệt hay đùa vậy? Sao lại phá?”. Vinh nhăn mặt: “Bà già anh khó lắm, nếu biết có bầu trước, đời nào bả chịu cưới”.

 

Đúng là tôi đã sai lầm khi khai thật với bà là tôi có thai. Sau một hồi chửi mắng, bà vứt cho tôi cọc tiền: “Cầm lấy giải quyết cái của nợ đó đi”. Tôi vẫn cố vớt vát: “Thế... nếu con phá thai thì bác có cho tụi con cưới không?”. “Dứt khoát không. Cái thứ con gái, con đứa mới nứt mắt thấy trai đã tươm tướp, ai mà dám rước về?” - bà nói và tiếp tục dúi cọc tiền vào tay tôi. Tôi còn lẳng nhẳng chưa chịu về thì bà đã quát lên, đẩy tôi đi: “Về đi, đừng có ở đây làm ô uế nhà tôi”.

 

Thú thật, lúc đó tôi chỉ muốn đâm đầu vô đâu đó hoặc nhảy xuống con kênh Tham Lương đen ngòm để chết quách cho xong. Thế nhưng, chỉ nghĩ thôi chớ tôi làm gì có đủ gan để thực hiện.

 

Tôi đẻ non, thằng nhỏ chỉ có 2,3 ký, suốt ngày đau ốm vặt vẹo. Vinh chu cấp tiền nuôi con nhưng nhất quyết không cho khai sinh họ của anh ta. Chính vì vậy, thằng nhỏ mang họ mẹ. Nó lớn lên trong sự ghẻ lạnh của bên nội, sự cay đắng của nhà ngoại. Tôi muốn con lớn lên như một đứa trẻ bình thường nên quyết định dọn về Bảo Lộc sinh sống. Ở đó sẽ không có ai quấy rầy mẹ con tôi.

 

Thằng Tuấn 8 tuổi, tôi gặp Sỹ. Lần này tình yêu của tôi không còn bồng bột như xưa. Tôi đã có đủ lý trí để suy xét thiệt hơn. Tôi chọn Sỹ vì anh không câu nệ tôi đã một lần đò. Anh yêu tôi thật lòng và muốn cùng tôi chung sống suốt đời. Tôi theo anh về nhà ra mắt gia đình. Mẹ anh chê tôi “đàn bà con gái mà gò má cao quá”. Tuy vậy bà vẫn bằng lòng cho chúng tôi cưới nhau.

 

Mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, chúng tôi đã viết thiệp cưới và bắt đầu đi mời bạn bè. Thế nhưng, một trong những lần đi đó, Sỹ nhậu cùng bạn bè và bị lạc tay lái rơi xuống vực trên đường trở về. Mẹ anh ôm xác con gào lên: “Mẹ đã nói rồi mà không chịu nghe. Cái thứ đàn bà con gái gò má sát phu như vậy, lấy nó thì sớm muộn gì con cũng chết. Con ơi là con...”. Nhìn bà, tôi thấy lòng đau như xát muối.

 

Chôn cất Sỹ xong, tôi phát hiện mình có bầu. Âu đó cũng là số phận. Anh mất đi nhưng vẫn còn để lại cho tôi một kỷ vật quý giá, dù để sinh ra và nuôi nấng kỷ vật ấy, tôi đã bị không biết bao nhiêu điều tiếng.

 

Bây giờ, khi nỗi đau đã chìm vào dĩ vãng, hai đứa con tôi lớn thì tôi lại gặp Lân. Mối tình này đến rất nhanh, chỉ sau 3 lần chúng tôi gặp gỡ. Lân nói với tôi: “Chúng mình không còn trẻ nữa, kén chọn làm gì”. Rút kinh nghiệm hai lần trước, lần này tôi nhất quyết giữ gìn. Tôi bảo Lân nếu thật sự yêu và tôn trọng tôi thì hãy cố gắng chờ đến sau ngày cưới. Anh vui vẻ bằng lòng.

 

Hỡi ôi, sau ngày cưới và nhiều ngày nữa, tôi vẫn không được đón nhận niềm hạnh phúc vợ chồng. Nói ra thì có thể mọi người không tin và sẽ bảo, sao trên đời có người xui xẻo như vậy? Đúng là tôi xui xẻo khi lần này đã cố giữ gìn điều tốt đẹp nhất cho một người... không phải đàn ông. Anh bảo anh có bệnh và mong tôi thông cảm, giấu kín dùm.

 

Nếu như không có hai đứa con, có lẽ tôi chẳng thiết sống làm gì. Tôi không chịu nổi những ngày tháng bị giày vò bởi khát khao, ham muốn rất ư chính đáng của một người đàn bà. Tôi thèm khát đàn ông. Có gì sai đâu? Tất cả phụ nữ trên thế gian này đều thèm khát đàn ông!

 

Và bây giờ thì tôi lại phát hiện mình mang thai. Chủ nhân của cái bào thai là anh bạn đồng nghiệp. Chuyện của hai chúng tôi rất tốt đẹp, nếu không nói là tuyệt vời. Tôi nghĩ, nếu như anh không phải đã có một người vợ và hai đứa con thì mọi thứ sẽ tuyệt vời hơn.

 

Nhưng có sao đâu, tôi quen rồi. Mấy hôm trước vợ anh ta đến tìm tôi. Chị ta chỉ vào cái bụng đã lùm lùm đội áo của tôi xỉa xói: “Đồ chửa hoang, đồ đàn bà hư thúi”.

 

Tôi cười: “Chửa hoang thì đã sao?”. Rồi tôi gầm lên, nắm áo chị ta đẩy dúi dụi: “Cút đi! Về mà giữ chồng mày đi”. Chị ta vừa lùi, vừa chửi vang vọng cả xóm. Tôi mặc kệ.

 

Hôm sau vô công ty, tôi thấy mặt anh ta xanh như đít nhái thì biết ngay là đã bị con chằn cái hành hình. Hừm, cái lũ đàn ông, đúng là... Tôi gọi anh ta lại gần: “Anh không dính dáng gì tới cái bầu của tôi, nghe rõ chưa”. Tôi thấy mắt anh ta sáng lên.

 

Còn tôi thì bầm gan tím ruột. Trời ạ, lần này tôi lại mang tiếng chửa hoang... Quá tam ba bận rồi, cầu xin đừng có lần thứ tư... Hồi trước người ta nói tuổi Ngọ lận đận, tôi không tin. Bây giờ thì tôi đã biết vì sao suốt ngày tôi cứ lồng lên, khổ sở vì đàn ông như vậy.

 

Theo Ái Lê

NLĐ

MỚI NHẤT
Khổ với “ông Tám” trong nhà
Khổ với “ông Tám” trong nhà

Ngày xưa, bạn bè thường bảo, anh chị đúng là một cặp trời sinh, vì chị kín kẽ, ít nói còn anh thì miệng mồm nhanh nhảu, nói nhiều, hai người bù sớt cho nhau là vừa. Vậy mà, lấy nhau rồi, chị vô cùng khổ sở vì tính nhiều chuyện của chồng…

Thứ năm, 14/11/2013 - 09:50

Con dâu như “con Trời”
Con dâu như “con Trời”

Cả tháng nay, con dâu cấm không cho hai đứa cháu qua nhà bà nội chơi, tôi thật sự không biết phải nói thế nào.

Thứ năm, 14/11/2013 - 09:41

Ký ức mùa Đông
Ký ức mùa Đông

(Dân trí) - Mùa đông này lạnh hơn vì thiếu vắng anh. Em nhớ cái heo may se lạnh, nhớ cơn mưa khắc khoải và hương hoa sữa nồng nàn, ngọt ngào như tuổi học trò cằn cỗi. Ký ức vẫn vậy, nông nổi và dại khờ như cơn mưa chiều giông.

Thứ tư, 13/11/2013 - 04:44

Mẹo hay gấp áo phẳng phiu trong 2 giây
Mẹo hay gấp áo phẳng phiu trong 2 giây

(Dân trí) - Dù bạn không có nhiều thời gian nhưng sẽ vẫn giữ được cho cả gia đình tủ quần áo ngăn nắp gọn gàng. Hãy trở thành bà nội trợ hoàn hảo, tinh tế trong mắt chồng con nhé!

Thứ tư, 13/11/2013 - 04:14

Điều gì xảy ra khi mẹ thôi phàn nàn
Điều gì xảy ra khi mẹ thôi phàn nàn

(Dân trí) - Bạn không cô độc khi phát hiện ra mình luôn càm ràm với những người thân yêu. Nhưng điều kỳ diệu sẽ xảy ra nếu bạn bỏ đi thái độ cằn nhằn, cau có…

Thứ tư, 13/11/2013 - 12:18

Tình đầu
Tình đầu

(Dân trí) - 7 năm trôi qua, tôi đã có một gia đình hạnh phúc. Nhưng nhớ về tình đầu, lòng vẫn thấy nao nao.

Thứ tư, 13/11/2013 - 06:55

Tâm tư của mẹ
Tâm tư của mẹ

(Dân trí) - Càng gần ngày sinh em con mẹ càng thương con nhiều hơn, với mẹ con lúc nào cũng là đứa trẻ bé bỏng chịu nhiều thiệt thòi.

Thứ tư, 13/11/2013 - 03:04

Đợi chờ trong hạnh phúc
Đợi chờ trong hạnh phúc

(Dân trí) - Thế là chồng lại nhận được lệnh điều động đi công tác hai tuần. Em có cảm giác trông ngóng. Xé mỗi tờ lịch lại mừng vì ngày “bồ nhí” về ngày một gần hơn.

Thứ ba, 12/11/2013 - 02:19

Sau cãi cọ, vợ chồng không nên...
Sau cãi cọ, vợ chồng không nên...

(Dân trí) - Cãi vã là không tránh khỏi ngay cả khi hai người đã xác định con tim chỉ thuộc về nhau và sẽ vĩnh viễn bên nhau đến hết cả cuộc đời. Một mặt nào đó, xung đột có tác dụng tích cực, trừ phi sau sóng gió, các cặp đôi đừng:

Thứ ba, 12/11/2013 - 10:03

Hiểm họa rung lắc trẻ
Hiểm họa rung lắc trẻ

Một số thói quen do vô ý của người lớn có thể ảnh hưởng đến sức khỏe của trẻ, trong đó có thói quen rung lắc trẻ gây ra những tổn thương não do rung lắc mạnh trẻ sơ sinh hoặc trẻ nhỏ.

Thứ ba, 12/11/2013 - 08:25

Chia chồng
Chia chồng

Em 32 tuổi, chồng em hơn em sáu tuổi, kết hôn đã chín năm, có hai con, đang sống cùng nhà ba mẹ em. Trước giờ vợ chồng vẫn vui vẻ, hạnh phúc, nhưng khoảng ba tháng nay đột nhiên anh lạnh nhạt hẳn với em.

Thứ ba, 12/11/2013 - 08:17

Chồng sạch
Chồng sạch

Mỗi lần bạn bè khen Hương có ông xã lúc nào cũng sạch từng mi li mét là nàng thở dài thườn thượt, ngao ngán nói: “Cho mày đấy, ôm về mài cái sạch đó ra mà hưởng”.

Thứ hai, 11/11/2013 - 10:43

ĐÁNG QUAN TÂM
Dấu hiệu ngoại tình của vợ
Dấu hiệu ngoại tình của vợ

Một chi tiết trong bài báo khiến anh lo ngại: đàn bà thích ngoại tình có biểu hiện là rất hay quên chìa khóa, cho dù đó là chìa khóa nhà, chìa khóa cơ quan, chìa khóa tủ hay chìa khóa xe hơi…

Thứ hai, 11/11/2013 - 08:59

Mẹ dạy con gái cách yêu thương
Mẹ dạy con gái cách yêu thương

(Dân trí) - Món quà tuyệt vời nhất mẹ có thể dành cho con gái là bài học về tình yêu. Dưới đây là những nguyên tắc quan trọng bạn nên dạy con mình.

Thứ hai, 11/11/2013 - 08:17

Lá thư cũ
Lá thư cũ

Ở quê, mùa này nếu thấy khói lam chiều bảng lảng, chùng chình như phân vân không muốn bay đi, nắng óng trên đám lá bưởi, lá xoài thành từng vẩy bạc, và hoàng hôn buông trong lớp sương mỏng chiều tà, là đã vào thu.

Chủ nhật, 10/11/2013 - 08:44

Buông tay em ra
Buông tay em ra

(Dân trí) - Mình gặp nhau lần đầu trong 1 chuyến công tác vùng Tây Nam Bộ. 15 ngày đi thực tế miền sông nước, em không khỏi lạ lẫm với việc chèo xuồng, vấp té khi lội trong rừng tràm, lúng túng khi đi qua cây cầu khỉ. Anh nhiệt tình dắt em đi…

Chủ nhật, 10/11/2013 - 08:38

Mùa đi bung ống
Mùa đi bung ống

(Dân trí) - Khi nắng mùa thu lướt vội qua tay, miền Trung bắt đầu mưa gió dầm dề, trời cũng vừa se lạnh, ấy là lúc người dân quê tôi rộn ràng đi bung ống.

Thứ bảy, 09/11/2013 - 02:24

Bí quyết của “cặp đôi hoàn hảo”
Bí quyết của “cặp đôi hoàn hảo”

(Dân trí) - Lên lịch “giao ban”, khóa cửa phòng ngủ, luôn trao đổi và tin tưởng lẫn nhau, những việc làm tưởng như đơn giản ấy lại là bí quyết để giữ lửa trong cuộc sống vợ chồng.

Thứ bảy, 09/11/2013 - 09:19

Hạnh phúc là biết đủ
Hạnh phúc là biết đủ

(Dân trí) - Nàng năm nay ba mươi lăm. Nhưng nếu chỉ nhìn bề ngoài, ai cũng nghĩ nàng chỉ mới hăm bảy, hăm tám. Bởi nàng nhỏ nhắn, vui vẻ, và đặc biệt, rất chi là nũng nịu!

Thứ bảy, 09/11/2013 - 03:05

Sửa tướng vì chồng
Sửa tướng vì chồng

Chị tôi không đẹp nhưng rất xinh, rất tươi nhờ đôi môi đỏ như son, hai mắt bồ câu đen láy. Từ thời con gái chị đã được nhiều người theo đuổi nhưng mãi đến năm 29 tuổi chị mới gật đầu về làm vợ một người đàn ông nhỏ hơn chị một tuổi.

Thứ sáu, 08/11/2013 - 01:05

30 - Ai bảo phải cưới?
30 - Ai bảo phải cưới?

(Dân trí) - Nhiều người quan niệm gái tuổi băm chưa lên xe hoa thì coi như ế. Tuy nhiên dưới đây là những lý do phái đẹp không nên sốt ruột mong thoát cảnh chưa chồng.

Thứ sáu, 08/11/2013 - 09:52

Tình như nắng
Tình như nắng

(Dân trí) - Lâu lắm rồi Ngân mới thấy cô độc, tủi thân như lúc này. Cảm giác đau ốm mà không có ai săn sóc thật khó chịu. Một mình nó loay hoay với chiều cuối tuần nhạt nắng và một mớ tơ lòng ngổn ngang.

Thứ sáu, 08/11/2013 - 09:40

Vợ chồng lười
Vợ chồng lười

Bạn bè thân chị hay trêu rằng, hai vợ chồng đúng là trời sinh một đôi. Chị thường đáp lại bằng nụ cười mãn nguyện…

Thứ sáu, 08/11/2013 - 03:04

“Dạo đầu, dạo cuối” - chẳng ăn thua!
“Dạo đầu, dạo cuối” - chẳng ăn thua!

Tôi 59 tuổi, bà xã mới ngoài ba mươi. Cách đây 6 tháng, khi mới sống chung, chúng tôi có thể giao ban mỗi ngày 1 lần, sau đó 2 ngày 1 lần. Thế nhưng khoảng 1 tháng trở lại đây, sau những lần gần gũi bà xã, tôi thấy đau lưng, mỏi gối, choáng váng, uể oải...

Thứ năm, 07/11/2013 - 03:51

"Có phải vợ tôi không muốn chăm sóc mẹ chồng?"
"Có phải vợ tôi không muốn chăm sóc mẹ chồng?"
(Dân trí) - "Vợ tôi khóc và giận tôi suốt mấy ngày qua. Mẹ tôi thấy vợ chồng tôi căng thẳng cũng khóc. Bà nói là tại bà, bà nhất định sẽ không nghĩ những chuyện đáng xấu hổ kia nữa..."