Thứ hai, 04/11/2013 - 09:58

Góc tâm hồn

Ngọt ngào hương hoa sữa

Dân trí

Một tối nào đó, bạn và tôi ngang qua con đường Nguyễn Du, chợt khẽ khàng nhận ra thoang thoảng hương hoa sữa đã về trong từng mảnh nhỏ mong manh tấm áo mùa thu tháng mười.

Ai đi xa Hà Nội, lòng chẳng từng nhắc nhớ về một thứ hương thơm quá đỗi nồng nàn, ngọt ngào dư vị ấy. Hoa sữa, chỉ thốt gọi tên cũng đã bắt đầu cảm nhận vị êm êm, dìu dịu, mơ màng lan tỏa và bao trùm. Nó khiến cho mọi cảm giác, vị giác, khứu giác trong mỗi người trỗi dậy, xốn xang mê hoặc.

 

Ta chỉ thích hương thơm hoa sữa nhẹ nhàng như đậu khẽ lên bờ vai, nhẹ nhàng mà luyến nhớ, mà khắc khoải, day dứt như mối tình đầu. Có thể chỉ là cái nắm tay thật nhẹ dưới bầu trời đêm ngọt ngào hương sữa thoảng bay, đôi cánh hoa trắng li ti nương gió đậu xuống nếp áo, cũng đủ cho lòng hoài nhớ, luyến thương khi đi qua con đường ngày cũ.

 

Người đi xa níu nhớ mỗi độ thu đong đầy mong ngóng. Còn người ở lại, biết giấu nhớ vào đâu, cất vào nơi nào sâu thẳm, xa xăm? Hay là, đừng đi qua hoa sữa, đừng gọi về mùa thu, liệu có kịp giấu vào tóc ai mùi thơm nhưng nhức kỷ niệm?

 

Đêm bình yên và dịu dàng hơn hẳn khi được vuốt ve bởi mềm mại hoa sữa mơn man trên cánh tay thon gầy. Ta hé mở khung cửa, bước ra ban công đón làn gió xạc xào từ trời, vội vàng đưa tay hứng lấy từng giọt hoa sữa rơi rơi miên man trong đêm. Bên góc phố, cây lặng im chẳng nói điều gì, nhường chỗ cho thanh âm không lời từ giai điệu của mùa. Thu xoay nghiêng, điệu nhảy mơ màng, heo may xiên xiên len qua tà áo mỏng. Ta kéo tấm áo phủ lên làn gió.

 

Đêm thanh tĩnh và sâu. Có mùi hương nào theo chân nương náu vào giấc ngủ…

 

Diên Vỹ