Thứ ba, 11/02/2014 - 14:35

“Sống tiếp hay thôi, nhỉ?”

12 cái tết không có cái tết nào tôi không bị mẹ chồng chửi rủa nặng nề, không mùng 1 thì cũng mùng 2, không mùng 2 thì là mùng 3. Có lần đang rang gạo nấu cháo cúng mùng 3, bà hất đổ cả chảo gạo xuống đất khi tôi xin cúng xong về thăm mộ cha vừa mất.

Tôi năm nay 42 tuổi, lấy chồng 16 năm, có 2 con, gái trai đầy đủ. 5 năm đầu vợ chồng ở riêng, nhà chồng chỉ có 2 con trai, chồng tôi là con út. Cha mẹ chồng ly dị đã lâu, anh chị hai ở riêng. Thương mẹ chồng tuổi đã cao nên chúng tôi về ở chung để tiện sớm hôm chăm sóc. Mẹ chồng tôi là người đàn bà cực kỳ đặc biệt, tuổi đã cao nhưng gần như tự lực hoàn toàn về tài chính, hạn chế nhờ vả sự giúp đỡ của con và dâu.

 

Tôi là dân công sở đi làm trước khi về làm dâu. 15 năm đi làm, giờ ở nhà chồng nuôi sau biến cố lớn trong đời, nợ nần vì vay mượn tiền cho anh mình không trả được. Áp lực từ chủ nợ là đồng nghiệp, áp lực từ mẹ chồng sống lý trí chỉ thương con mình thiệt thòi khi vợ nó, là tôi, trắng tay từ nghĩa đen đến nghĩa bóng. Bà cay nghiệt từ hành động đến lời nói.
 
“Sống tiếp hay thôi, nhỉ?”

 

Tôi bị đuổi ra khỏi nhà khi con vừa 7 tháng tuổi, lang thang đến nửa đêm mới dám lén về nhà cho con bú, sau đó được về nhưng phải mỗi ngày né giáp mặt bà, vì bà mà thấy tôi là bà nổi giận. Tánh bà cực kỳ nóng, mỗi lần giận là bà đập cửa rầm rầm, đóng tủ, úp chén... Mỗi hành động của bà người yếu tim có thể đột quỵ.

 

Tôi thì cố nghĩ mình sai, dù không làm mất mát chút gì của cải nhà chồng. Cái sai của tôi là gái có chồng nhưng thương yêu, hiếu đễ với cha mẹ, anh em mình quá mà hại mình hại người, giờ thất nghiệp gánh nặng kinh tế mình chồng tôi lo. Thương chồng khổ tâm không oán trách vợ một lời, nhưng nhà chồng tuyệt giao với gia đình tôi từ đó, riêng mẹ chồng thì nói tôi về nhà tôi một lần nào nữa thì đừng quay về.

 

Bạn biết sao tôi vẫn còn tiếp tục sống ở nơi này không? Vì con thơ dại cần cái tổ, vì chồng còn thương yêu, quý trọng. Rất rất nhiều lần tôi muốn buông tay, nhắm mắt là tốt cho tôi, nhưng con thơ còn bé quá, chúng cần mẹ biết bao nhiêu, tôi không đành lòng. Mua thuốc quyên sinh để sẵn, dây dù để sẵn, cầu Cần Thơ nhiều lần mời gọi, nhưng tôi vẫn không đành lòng đi.

 

Cú đau đớn nhất khiến tôi nghĩ mình không gượng được nữa, là chồng tôi say nắng cô nhân viên trẻ hơn tôi gần 20 tuổi. Rồi anh nói phút say nắng nhất thời giờ anh bỏ được rồi, nhưng niềm tin đã mất ở bản thân, ở những những người ruột thịt, ở người chồng tào khang...

 

Nhưng bạn biết không tôi vẫn chưa thay đổi được gì tốt hơn cho bản thân mình, nhiều vết thương vẫn nhức nhối khi trái gió trở trời, có vết thương ngỡ lành nhưng thật sự sẽ không bao giờ lành, bởi vì mọi việc vẫn còn nguyên đấy, nợ tiền vẫn chưa trả được ai. 12 cái tết không có cái tết nào tôi không bị mẹ chồng chửi rủa nặng nề, không mùng 1 thì cũng mùng 2, không mùng 2 thì là mùng 3. Có lần đang rang gạo nấu cháo cúng mùng 3, bà hất đổ cả cái chảo gạo xuống đất khi tôi xin cúng xong về thăm mộ cha vừa mất. Tôi hận mình, hận người không quên được, còn tất cả mười mấy cái tết không có cái nào tôi được vui cười, hạnh phúc.

 

Năm nay, bà bảo nấu gì ăn thì cúng trước ăn sau, tôi mua gà nấu cháo, bà bảo bà không lạy được con gà. Tôi nói để con nấu đồ chay cúng, bà bảo ăn mấy ngày thấy bà nội rồi, bảo tôi đồ xạo, sống không thật. Tiếng la hét của bà thật đáng sợ.

 

Mà tôi tồi tệ gì cho cam, từ trước tết trong ngoài, trên dưới, chạy đôn chạy đáo chỉ một mình tôi lo cho bà. Hiếu hỉ, quà cáp, đồ ăn thức uống lo luôn cho anh chị hai, chợ búa mình tôi lo. Con tôi 2 đứa nhỏ, vừa nấu cơm vừa trông, vừa dọn dẹp nhà cửa vừa trông, vừa ăn vừa chạy... cực thân nhưng nghĩ đừng khổ là sống được. Vậy mà vẫn khổ, vẫn khóc, vẫn muốn không sống nữa. Chồng thì về ăn cơm là đi nhanh, nơi chồng làm vẫn còn cô em năm trước chồng gọi em yêu, để mình tôi lại cái nhà mà tôi phải nghe ngóng mẹ chồng giờ đang ở đâu để né.

 

Sống tiếp hay thôi, bạn nhỉ?

 

Theo Vietnamnet